trợ lý hạng sao đam mỹ

Ngoài những lần chung khung hình với các ngôi sao thế giới, Lý Nhã Kỳ còn gây sốt vì mời được hẳn dàn sao hạng A về Việt Nam dự sự kiện do cô tổ chức. Han Jae Suk. Trưa 10/5, Lý Nhã Kỳ đích thân ra sân bay đón tài tử Hàn Quốc Han Jae Suk. Thảm đỏ lễ trao giải Bvlgari Avrora Awards 2022 nóng hơn bao giờ hết vì quy tụ dàn sao đình đám gồm Lisa (BLACKPINK), Lee Min Jung, Hyomin (T-ara), Lee Joo Yeon, Lee Soo Hyuk, Ravi (VIXX) Vào ngày 18/10, thảm đỏ lễ trao giải Bvlgari Avrora Awards 2022 diễn ra tại Seoul đã trở thành sự kiện Tóm tắt: Tiêu Nghị may mắn được làm trợ lý cho nam thần trong mộng, bắt đầu chuỗi ngày chung sống gà bay chó sủa. Lư Châu ở ngoài hòa nhã vậy mà khó chiều, hầu hạ hắn đã đủ khiến Tiêu Nghị mệt lả. Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Tiêu Nghị vẫn luôn cho rằng nam thần trong lòng mình là một đóa sen trắng vừa anh tuấn lại vừa dịu dàng, có thể hạ gục trái tim của hàng nghìn hàng triệu nam thanh nữ tú già trẻ gái trai... Cho đến một ngày cậu trở thành trợ lý riêng của nam thần, ngoài niềm vui sướng khôn cùng ra thì... Ế? Hình như có gì đó sai sai... Chữ nghĩa bay mất nên không viết tử tế được. Chịu vậy. Đọc xong rồi mà có cảm giác không thật cho lắm. Đại khái bộ truyện này với mình thì vừa có cái hay vừa có cái dở. Đây không phải truyện đầu tiên mình đọc của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. Và mình vẫn ấn tượng với kiểu cốt truyện xuyên suốt một quãng thời gian có thăng có trầm. Chỉ là cảm giác thấy thiếu thiếu cái gì đó. Tiêu Nghị, thân là một chàng trai 27 tuổi, chuyên ngành âm nhạc, lặn lội ở Bắc Kinh. Chia tay bạn gái, rồi bị cha mẹ giục về quê, Tiêu Nghị quyết định thử đi làm công việc mới, đến làm trợ lí cho nghệ sĩ. Mà trùng hợp thay, cậu lại được thành “tay sai” của diễn viên nổi tiếng Lư Châu. Lư Châu vốn là nam thần trong lòng cậu, cả bạn gái cũ của cậu cũng hâm mộ anh cuồng nhiệt. Nhưng khi tiếp xúc với nam thần, Tiêu Nghị mới vỡ mộng với con người thật của anh. Lư Châu rất hay nổi điên, y như mắc bệnh dại, hơi tí lại gào lại thét. Tiêu Nghị ở bên anh phải dùng hết kiên nhẫn bình tĩnh để vuốt lông. Mà trong lòng thì cũng la lối mắng chửi boss của mình. Lư Châu luôn miệng dọa dẫm đuổi việc nhưng Tiêu Nghị biết nam thần chỉ là loại khẩu khí con cọp mà lá gan thì con thỏ. Bởi vậy nên cậu quen với việc nịnh bợ dỗ dành Lư Châu, nhiều lúc còn bày trò chọc cười anh. Tiêu Nghị kí hợp đồng làm trợ lí cho Lư Châu 3 năm. Nhưng xảy ra biết bao nhiêu việc. Lư Châu từng nổi điên trong lần đi quay phim vì nghe được scandal tình cảm với bạn diễn nữ. Lư Châu cũng từng đuổi Tiêu Nghị khi biết cậu đang được ảnh đế họ Lê mời về làm âm nhạc. Một năm rưỡi ở bên Lư Châu, Tiêu Nghị chứng kiến anh từ ngôi sao đang nổi tiếng, bỗng chốc gặp tai nạn trên trường quay mà không thể thuộc lời thoại, rồi trượt dốc. Lư Châu không đuổi Tiêu Nghị nữa mà biến mất, để lại một con đường cho cậu, thay vì làm trợ lí, tiếp tục theo đuổi âm nhạc. Nhưng rồi Tiêu Nghị vẫn kiên trì bám dính lấy Lư Châu. Tiêu Nghị nói “tôi yêu anh” không phải là tình cảm thần tượng nữa, mà là tình cảm yêu đương, còn Lư Châu thì cũng đã xác nhận mình thích tiểu trợ lí ngốc nghếch kia. Hai người bắt đầu lại từ đầu, song hành cùng nhau trên con đường sự nghiệp của Lư Châu. Mà cũng nhờ vậy, Lư Châu mới có thể trở lại, từ bước một để chạm đến giải thưởng Ảnh đế. Điều mình cảm thấy hơi khó tiếp nhận. Chính là việc Lư Châu ở đầu truyện đã in vào trí óc mình là kiểu người mắc bệnh dại, khó ở, suốt ngày mắng Tiêu Nghị. Mà Tiêu Nghị thì là kiểu như bị máu M, ngày ngày hầu hạ nam thần lướt taobao, rồi dùng clone đi chửi anti. Thật ra Lư Châu không phải người xấu, nhưng việc Lư Châu bỗng nhiên nghiêm túc trả lời Tiêu Nghị rằng “Anh cũng thích em” làm mình thấy hơi không tự nhiên. Chắc có lẽ ngay từ ban đầu mình đã nhìn Lư Châu quá là phiến diện. Lâu lâu trước đây, mình có like page ổ trứng gà gì gì đó. Nhưng lại chẳng đi tìm đọc truyện của Phi Thiên Dạ Tường. Mình cũng không nhớ bộ truyện này được xuất bản hay gì, mà mình lại vội vàng đi tìm bản edit đọc trước khi nó biến mất. Dạo này mình còn bị kén truyện và tâm trạng lộn xộn nữa. Nhưng mình không hối hận chút nào cả, mình không nói là thích nó, nhưng thực sự là mình cảm thấy được một chút cái nhìn về nhân sinh. Như việc Lư Châu luôn chê trách Tiêu Nghị nhát gan không dám thử làm gì, như việc Tiêu Nghị có giấc mơ âm nhạc nhưng vẫn là muốn ở bên Lư Châu làm một người hỗ trợ… Mình không muốn nhận xét sâu xa gì về nhân vật, vì mình nghĩ mỗi người sẽ có cái nhìn và cách đánh giá khác nhau. Nhưng có lẽ ai cũng muốn một người ở bên như Tiêu Nghị, muốn có những người bạn như bạn của Lư Châu… *** Đôi nét về tác giả Phi Thiên Dạ Tường, một trong những tác giả nổi tiếng của trang web văn học Tấn Giang, được độc giả yêu mến đặt biệt danh là “Gà mái” hay “Phì Điền” Ruộng màu mỡ. Văn phong phóng khoáng nhưng cũng không kém phần tinh tế. *** Tháng Mười một, Bắc Kinh. “Trước đây anh đã hứa với tôi những gì? Mấy năm mua được nhà? Mấy năm mua được xe? Mẹ già tôi cũng không cần, theo anh đến cái chốn quỷ quái này, anh nhìn bạn bè của anh thế nào, nhìn lại anh đi! Anh làm được cái gì rồi? Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không?!” Rời khỏi buổi họp lớp, Tiêu Nghị im lặng chịu đựng cằn nhằn, hai tay đút túi quần, ngậm thuốc lá vùi đầu đi. Cô bạn gái ở sau lưng đã dừng lại, cậu cũng không phát hiện, cứ cắm mặt bước về phía trước... “Xin lỗi em.” Tiêu Nghị ném điếu thuốc xuống, bất đắc dĩ nói, “Bà xã, anh cũng muốn kiếm sống mà, anh đã thực sự cố gắng rồi, em cho anh thêm một chút thời gian...” Tiêu Nghị xoay người lại, sau lưng trống trơn, không một bóng người. Một cơn gió thu thổi qua, điện thoại vang lên, “Bà xã” gửi tin nhắn. “Tiêu Nghị, chúng ta chia tay đi.” Chuông lại vang lên. Tiêu Nghị nhấc máy, lần này là điện thoại từ nhà gọi tới. “Tiêu Nghị.” Mẹ của cậu ở đầu dây bên kia nói, “Sao con không nghe điện thoại thế? Bao giờ thì về nhà?” “Con...” Tiêu Nghị mệt mỏi hỏi, “Sao vậy mẹ? Trong nhà xảy ra chuyện gì sao?” “Ba con vừa mới xem xong bản tin thời sự, nếu mua nhà để cưới thì trả lần đầu tám mươi ngàn tệ đủ không?” “Ba mẹ không cần cho con tiền đâu, con phải lên tàu điện ngầm bây giờ đây, mai con sẽ gọi lại cho mẹ. Mẹ đi ngủ sớm một chút, đừng cho ba con đi vay tiền.” * * * Mười hai giờ đêm, Tiêu Nghị uống đến say mèm. Về tới phòng trọ, cậu giơ chân đá tung cửa, ngã vào ghế sa lông thở dốc. “Đồ vô dụng, vô dụng... Vô dụng...” Tiêu Nghị mệt mỏi, “Chẳng thà chết đi còn hơn.” Tiêu Nghị lảo đảo đi ra ban công, nhìn cảnh đêm dưới mười tám tầng lầu, bò lên lan can rồi lại bò xuống, bò lên lại bò xuống, lặp đi lặp lại đến chục lần như vậy, cuối cùng quỳ gối trên ban công, khóc ầm lên. “Mẹ ơi...” “Khóc cái con khỉ!” Hàng xóm cách vách mở cửa sổ ra, điên tiết hét lên, “Biết mấy giờ rồi không?! Còn say xỉn lảm nhảm tôi gọi cảnh sát bây giờ!” Cái xã hội tàn nhẫn ham giàu chê nghèo này, đến khóc cũng không cho người ta khóc. Gió lạnh đìu hiu, Tiêu Nghị lại bò vào phòng, cố gắng lết đến bếp, mở van ga ra. Điện thoại réo vang, Tiêu Nghị nhìn thì thấy là một trong những người bạn tham gia buổi họp lớp hôm nay. Tiêu Nghị nhìn cái bếp, nghĩ bụng thôi thì nấu bát mì ăn trước đã rồi hẵng tính đến chuyện tự sát. Tiêu Nghị vừa xì xụp húp mì gói vừa gọi điện cho bạn gái, bên kia tắt máy. Ăn xong bát mì cậu nằm vật xuống, mệt mỏi nhắm mắt lại. Tiền thuê nhà hai ngàn tệ, tiền điện nước bốn trăm, đi ăn ở siêu thị với đưa bạn gái đi dạo phố một ngàn tệ, thẻ tín dụng nợ hai ngàn, tiền đi lại bốn trăm... Lương tháng sau thuế là năm ngàn, tháng nào cũng phải dựa vào thẻ tín dụng sống qua ngày, tháng nào trong thẻ cũng có dư nợ... Giá nhà ở đây là tám mươi ngàn tệ một mét vuông, ở khu Thông Châu cũng phải hai mươi lăm ngàn đến ba mươi ngàn... Không ăn không uống, ba trăm năm mới mua được nhà để kết hôn ư? Tiêu Nghị đã mấy lần nghĩ đến chuyện về quê, nhưng giá nhà ở các thành phố vành đai cũng phải mười hai ngàn tệ một mét vuông, tìm một việc làm lương ba ngàn tệ một tháng, cũng chỉ có nước chết đói ven đường thôi. Cậu mệt mỏi với tay tắt đèn, điện thoại lại có cuộc gọi đến, màn hình nhấp nháy liên tục. Sáng hôm sau, bảy cuộc gọi nhỡ, Tiêu Nghị uể oải gọi lại, đầu bên kia hiển nhiên cũng say rượu chưa tỉnh, mơ mơ màng màng hỏi, “Ai thế?” “Tôi.” Tiêu Nghị đáp, “Ông làm gì thế? Nửa đêm nửa hôm gọi cho tôi đến mấy lần.” Người gọi điện là bạn cùng phòng hồi đại học của Tiêu Nghị, Đỗ Mã. Hồi đó hai người ngủ giường trên giường dưới, để tán gái cậu ta đã không ít lần tìm Tiêu Nghị vay tiền, đêm qua trong đám chế giễu Tiêu Nghị, cũng là cậu ta hăng hái nhất. Sau khi tốt nghiệp, Đỗ Mã chỉ trong ba năm ngắn ngủi đã đứng vững được ở Bắc Kinh, trở thành một người đàn ông với thu nhập trên chục ngàn tệ, khiêm tốn lái con Lexus tới dự họp lớp. Khi Đỗ Mã gặp lại Tiêu Nghị, cả hai đều cảm thấy ngạc nhiên. Tiêu Nghị và Đỗ Mã chế giễu nhau quen rồi, bao nhiêu năm cứ giễu qua giễu lại, bây giờ Đỗ Mã vẻ vang như vậy, Tiêu Nghị chỉ thật lòng thấy mừng cho bạn mình. “Đêm qua...” Đỗ Mã nói, “Tôi lại đi uống rượu với cô tôi và mấy vị minh tinh nữa, già rồi, không còn như trước được... Ông hôm qua không bị say quá chứ? Gọi điện hỏi xem ông thế nào rồi.” Tiêu Nghị tối qua về nhà chỉ có mì ăn liền lấp bụng, đáp, “Không sao.” Đỗ Mã cười nói, “Bị bà xã phạt quỳ lên ván giặt quần áo à?” “Không.” Tiêu Nghị cười đáp, “Sao dám chứ?” Đầu dây bên kia vọng đến tiếng nước chảy, hiển nhiên Đỗ Mã đã rời khỏi giường, đeo tai nghe Bluetooth, nói với Tiêu Nghị, “Tôi đã nói với cô tôi rồi, bà ấy kêu cậu hôm nay đến trung tâm Hoa Mậu ở đường Đại Vọng một chuyến.” “???” Tiêu Nghị chuệnh choạng đứng dậy, đầu còn va một cái vào cửa. Tiêu Nghị, “Đến đường Đại Vọng làm gì?” Đỗ Mã khó hiểu đáp, “Không phải ông muốn nhảy việc sao? Uống đến ngu người rồi à?!” Tiêu Nghị, “!!!” Tiêu Nghị nhớ ra, đêm qua lúc uống rượu hình như có đề cập tới chuyện này. Tiện tay nhét bàn chải đánh răng vào miệng, cậu lúng búng nói, “Được, nếu thành công thì tôi mời ông đi ăn đồ nướng.” “Tôi gửi địa chỉ cho ông, tới nơi gọi điện thoại cho cô tôi là được.” Đỗ Mã cúp điện thoại. Tiêu Nghị rất cảm kích, đêm qua Đỗ Mã gọi cho cậu mấy lần, có lẽ là lúc cùng với cô cậu ta đi ăn khuya, muốn gọi Tiêu Nghị ra cùng. Mời các bạn đón đọc Trợ Lý Hạng Sao của tác giả Phi Thiên Dạ Tường. TRỢ LÝ HẠNG SAO Tác giả Phi Thiên Dạ Tường Tình trạng tác phẩm Hoàn, đã xuất bản Tình trạng bản edit Xà Viện, Ongoing Nhân vật chính Lô Chu x Tiêu Nghị Thể loại Đam mỹ, hài, giới giải trí, CP Chó dại siêu sao công x Phun tào trợ lý thụ ❤ Dưới đây là các đoạn trong truyện tui vừa ngồi đọc QT vừa ngứa tay làm luôn thui ! Biên tập A Song Ryuh aka Hero La Zier PASSWORD Tên hoạt động trên facebook page của tui, 10 chữ ko hoa ko cách viết liền cái tên sau dấu ’ í *chỉ trỏ* Chương 25 Chương 26 Chương 29 Chương 32 Lô Chu 30 tuổi 185cm; Tính cách Ngạo kiều; Nghề nghiệp Minh tinh; Sở thích lướt weibo, lướt taobao Tiêu Nghị 26 tuổi 178 cm; Tính cách Tính khí tốt; Nghề nghiệp Trợ lý sinh hoạt của Lô Chu; Sở thích Âm nhạc, nam thần ? Truyện này đã được xuất bản xong ở Việt Nam với tên “Trợ lý hạng sao”, nếu được hãy ủng hộ sách để nxb có thêm động lực mua bản quyền đam mỹ nghen bà con. Tác giả bộ này là Phi Thiên Dạ Tường, cái tên nói lên tất cả, truyện tác giả này thì chất thôi rồi. Mị không nhớ thông tin chính xác nhưng Kim bài trợ lý được đánh giá khá cao rồi lọt top gì gì đó ở Tấn Giang, danh tiếng tốt, có danh có thực, nhảy hố nhảy hố nào. Đây là một câu chuyện bi hài đan xen, giây trước vừa cảm động rớt nước mắt thì giây sau cười đến muốn nội thương. Truyện khắc hoạ một thế giới giải trí tuy rực rỡ nhưng lại đầy tính toán, vì danh lợi mà minh tranh ám đấu, chuyện gì cũng có thể làm. Biết bao nhiêu nghệ sĩ nhờ con đường diễn viên mà hoàn thành mơ ước, tìm được chính mình, song cũng vì nó mà đánh mất bản ngã. May mắn cho Lư Châu là bên cạnh anh có Tiêu Nghị, có thể cùng anh chia sẻ mọi thứ, giúp anh đứng dậy từ nghịch cảnh. Vào lúc Tiêu Nghị khó khăn nhất, số phận mang Lư Châu đến cho cậu, kéo cậu thoát khỏi cuộc sống khốn khó, mặc dù phương pháp có chút thô bạo = Còn đến lúc Lư Châu mất tất cả thì không có định mệnh gì hết, tự Tiêu Nghị bước tới thủ hộ bên cạnh anh. Một đời người suy cho cùng thì chi cần có vậy, cần một người bên mình không rời không bỏ. Tiêu Nghị nói được làm được, mà còn làm tới triệt để. Ảnh đế Lư Châu vì một tai nạn trường quay mà hỏng đầu, học không nổi thoại nữa. con đường diễn xuất gần như đã khép lại. Tiêu Nghị không ngại khổ, giơ bảng lời thoại cho Lư Châu, giơ đến đau nhức cả tay vẫn không nề hà. Tiêu Nghị làm một nghệ sĩ, nhưng luôn dùng những cách thực tế nhất để cổ vũ Lư Châu, không màu mè, không sáo rỗng. Những điều bình dị ấy chạm vào trái tim ảnh đế, làm anh rung động. Cả hai vốn không cong, cuối cùng vì nhau mà cong đến quên lối về = Truyện viết tuyến tình cảm khá tốt, diễn biến hợp lý, có quá trình rung động rồi đổ rạp này nọ chứ không skip nhảy đoạn. Những vai diễn và bộ phim Lư Châu đóng đặc sắc, muôn màu muôn vẻ, nếu mà mấy bộ phim này ra rạp thiệt thì tôi nhất định sẽ bỏ tiền coi suất sneak show luôn ấy v Đặc biệt là vai diễn để đời của Lư Châu, vai Tần Sơn, nội dung khá cảm động. Nhìn chung thì bộ truyện này không phải hư danh, được đánh giá cao cũng hợp lí, tình tiết nhanh, hấp dẫn và đa dạng. Đọc không có cảm giác nhàm chán, bút lực ổn định. Cá nhân tôi có một nghi vấn riêng rằng nhờ cảm hứng được khơi gợi từ âm nhạc của Tiêu Nghị mà Lư Châu tìm lại được cảm giác để đóng phim Độ bựa hài của truyện thì khỏi chê, Lư Châu độc mồm độc miệng, văn hay chữ tốt mắng người nghe rất đã tai = Đã thế lại còn khó ở khó hầu hạ, đụng đâu cũng khịa được, tính tình nóng nẩy coi trời bằng vung. Cũng may Tiêu Nghị rộng rãi và bị M nên mới không chấp, chớ gặp ai khác chắc ổng bị đập mấy chục lần rồi. Đây là đoạn Lư Châu mô tả bộ phim Tần Sơn của mình “Diễn viên chính đã hết thời, đạo diễn cũng hết thời, biên kịch còn qua đời rồi, đây là cái phim gì chứ, mợ nó!” Lư phát tài à, đây là cái phim giúp anh lấy lại được cái danh ảnh đế đó, không, phải nói là đưa hẳn Lư Châu lên một tầm cao mới, giúp anh thoát khỏi cái mác diễn viên thần tượng để trở thành một diễn viên điện ảnh. Thật ra cả Lư Châu lẫn Tiêu Nghị đều rất có tài, thứ họ cần chỉ là một cơ hội mà thôi. Cần cù chăm chỉ làm việc, thấy khó không lùi, cuối cùng may mắn đã mỉm cười với họ, một may mắn mà họ đổ mồ hôi đổ máu ra để có được. Lư Châu và Tiêu Nghị đều bước đến đỉnh nhân sinh, sự nghiệp, gia đình đều vẹn toàn. Tình yêu tuyệt đẹp của họ, bây giờ và mai sau, sẽ luôn nguyên vẹn như ngày đầu, giống như câu hát mà Tiêu Nghị tặng Lư Châu Tình yêu của em xuyên qua bầu trời Tình yêu của em như dòng nước chảy mãi không ngừng Cho dù năm tháng trôi qua, thanh xuân tàn úa Em vẫn sẽ yêu anh như xưa. Phong Linh

trợ lý hạng sao đam mỹ